NHỮNG CHUYỆN HẢI HÙNG CỦA THUYỀN NHÂN
 

 

 

Khi quân đội Hoa Kỳ thất trận tháo lui, không còn ai muốn ỏ lại Việt Nam nữa. Những người thuộc giới cha chú đã được các bạn Mỹ chở đi trước, sót lại những kẽ bất hạnh thì chỉ còn bám víu vào những con thuyền mong manh hướng vịnh Thái Lan. Trên những chuyến vượt biên này họ đã xuất kỳ bất ý viết lại những mẩu chuyện có thật về hải tặc thuộc thế kỷ 20.

 

Hoàn cảnh vào thời đó rất thuận lợi cho bọn cướp của giết người trên biển cả, còn hơn những chuyện hải tặc trong lịch sử thế giới. Dân chài xứ Thái rất nghèo túng, luôn luôn tìm cơ may kiếm thêm chút tiền còm. Trong khi chính quyền cộng sản Việt Nam làm ngơ trước cơ sự, thì chính phủ Thái lại không muốn đón nhận những đợt tàu chở thuyền nhân ngày càng đông thêm. Không mấy ai quan tâm đến những lời tường thuật về vụ hải tặc. Chỉ đến khi những vụ cướp bóc giết người quá tàn nhẩn dã man xảy ra, và lại còn phải chịu áp lực quốc tế và Hải quân Hoa Kỳ thì chính phủ Thái mới cho mở vài vụ điều tra. Đến lúc đó thì hàng ngàn thuyền nhân đã bị cướp, hảm hiếp, giết chết trên biển cả. Sau đây là một vài vụ cướp bể đã được điều tra:

 

Vào đầu thập niên Tám mươi, ông Ted Schweitzer là người Mỹ đầu tiên đã cập bến vào một đảo sào huyệt hải tặc và mục kích chuyện 238 thuyền nhân Việt Nam bị đắm ghe, dạt vào đấy. Có 80 người bị giết, tất cả các phụ nữ đều bị hảm hiếp và buộc khiêu vũ khỏa thân cho chúng xem. Ông Schweitzer can thiệp yêu cầu họ chấm dứt tấn tuồng vô nhân đạo này thì bị bọng cướp  xúm lại đánh đập đến như đã chết. Thật may mắn mà ông còn sống sót để thuật lại. Khi lai tỉnh, ông thấy trước mắt những cánh tay, đùi chân còn rải rác đây đó. Đấy, bằng chứng có vụ ăn thịt người.

 

Cô Nguyễn Phan Thúy cùng với mẹ, dì và người em gái đã bỏ tiền ra mua chổ trên tàu để vượt trốn. Sau mười ngày lênh đênh trên biển cả, tàu bị mắt cạn, hết nước, hết cái ăn. Hải tặc đến bắn chết người dì. Một ông già có răng vàng bị chúng lấy kìm vặn khỏi miệng. Một người đàn bà đang có bầu bị chúng ném xuống biển. Các người sống sót bị chúng lột hết quần áo, xua cả lên bờ, và tầu bị nhận chìm. Chúng bắt các phụ nữ xếp hàng. Cô Thúy cùng một cô gái khác tên Liên bị chúng lựa ra rồi đưa sang chiếc thuyền đánh cá của chúng. Suốt ba tuần lễ sau đó, hai cô liên tiếp bị hảm hiếp. Cô Liên chịu không nổi, bị chúng chán rồi vứt cô xuống biển; còn cô Thúy thì chúng đem bán cho một động mải dâm trong làng mang tên là "Phòng đấm bóp nơi thiên đường". Ở đây cô mang thai và vị người ta lấy một que tre trục bào thai ra. Cuối cùng cô thoát được và được cơ quan Cứu Trợ Liên Hiệp Quốc tiếp nhận.

 

Năm 1989, một chiếc ghe chở 84 thuyền nhân bị hải tặc đến cướp. Tất cả đàn bà và trẻ con bị chuyển qua thuyền hải tặc và từ đó không còn nghe một tin gì về số phận họ nữa. Những người đàn ông thì bị nhốt dưới khoang tầu rồi, từng người một, chúng lôi lên đập cho đến chết. Sau cùng, những người còn lại liều mình sấn vào bọn cướp thì tầu hải tặc nhào đến đâm vào tầu thuyền nhân cho chìm đi, Một số người cố thoát liền bị chúng dùng cây sào nhận chìm xuống nước. Còn lại 13 người thoát chết nhờ bơi ra xa và được bóng đêm che phủ.

 

Vào tháng 4 năm 1989, có bảy tên hải tặc trang bị súng ống, đao búa đến tấn công một chiếc tầu nhỏ chở 129 thuyền nhân. Tất cả đàn bà đều bị hảm hiếp, đàn ông bị sát hại, trừ một người tên là Phạm ngọc Man Hung (hình chụp ảnh đang nhận diện các tên hải tặc). Anh này sống sót nhờ bám được vào một chiếc bè kết thành bởi ba xác chết.

 

Cuối cùng chính phủ Thái bị Cơ quan Cứu Trợ Quốc Tế cưởng bách tìm biện pháp đối phó. Các tầu đánh cá phải đăng ký và số đăng ký phải ghi rõ bằng chữ lớn ngay mủi tầu. Các tầu đều phải được chụp hình lúc ra khơi và lúc về cảng. Biện pháp này đã khiến nhiều hải tặc ngã lòng, lo sợ, nhưng những bọn còn lại bèn trở nên tàn nhẫn, hung dữ hơn trước! Chúng thủ tiêu hết  mọi nhân chứng để không còn một ai nhận diện được chúng nữa.

 

Vào cuối thập niên tám mươi thì các vụ hải tặc dần dần chấm dứt do con số người tỵ nạn giảm đi. Ngày nay, nhiều sử gia cho rằng sự tàn bạo của những vụ hải tặc đã được thổi phồng lên và các hải tặc vốn đã là phạm nhân chuyên nghiệp. Những câu chuyện được kể lại gần đây chắc chắn không phải chuyện được thêu dệt quá đáng, và như thế các vụ hải tặc trước kia chắc phải đúng như vậy.

 

The suffering of the Vietnamese Boat people

When the Americans lost the Vietnam War there were many who did not wish to stay in Vietnam. Those with influence were airlifted out by the Americans but many had to make do with crowding onto leaky boats and making the journey from Vietnam to the gulf of Thailand. In doing so they unwittingly wrote themselves into modern pirate history.

Conditions were perfect for piracy. The local fishermen were poor and were looking for an easy means to supplement their income. The Vietnamese government did not care about them and the Thai government was not anxious to receive large boatloads of refugees. No one cared about the fate of the boat people so allegations of piracy were often ignored. It was only when the incidents became more shocking that pressure was brought to bear on the Thai government by maritime interests led by the Americans. By then thousands had been robbed, raped and murdered. What follows are some examples:

  • In the early eighties an American, Ted Schweitzer, landed on a pirate island and heard how 238 refugees had been shipwrecked there. Eighty had been killed and the women were raped and forced to dance naked. Schweitzer tried to stop this but was knocked unconscious. He was lucky to live. When he awoke he found dismembered limbs and evidence of cannibalism.
  • Ngoyen Phan Thuy booked a passage out of Vietnam with her mother, aunt and younger sister. After ten days at sea the boat was stranded and without food or water. They were attacked by pirates, who shot her aunt. An old man's gold teeth were ripped out of his mouth with pliers and a woman's baby was thrown into the sea. The survivors were made to strip and then landed on the beach and their boat was sunk. The women were lined up and Phan and a girl called Lien were selected and taken on board a fishing boat. Over the next three weeks both girls were repeatedly raped. Lien could not stand it and in the end the pirates could not stand her. She was thrown overboard. Phan was sold to a village brothel - "The Paradise Massage Parlour". She became pregnant but the baby was aborted with a bamboo stick. Eventually she escaped and was handed over to the UN.
  • In 1989 a boatload of 84 refugees were attacked by pirates. The women and children were transferred to the boats and never heard of again. The men were kept in the hold and brought up one by one to be clubbed to death. Eventually they panicked and tried to rush the pirates. The pirates rammed the boat to sink it. Some managed to escape but were pushed under water by poles. Thirteen survivors managed to escape by swimming away under cover of darkness.
  • In April 1989 seven pirates armed with a gun knives and hammers attacked 129 Vietnamese. The women were raped and all of them were slaughtered save one, Pham Ngoc Man Hung (seen pictured identifying the pirates), who survived by clinging onto a raft made out of three bloated corpses.

Eventually the Thai government was forced to take measures. Fishing boats had to be registered with a prominent number displayed on its prow. Boats were also photographed going in and out of port. This deterred many but those pirates who remained became more brutal and ruthless, ensuring there were no witnesses to identify them.

Pirate incidents petered out at the end of the eighties as the number of refugees decreased. It is fashionable nowadays for historians to assume that the barbarity of pirates was overrated and that pirates were basically career criminals. These more recent accounts are almost certainly not exaggerated and so it seems likely that many of those stories in the past were equally true.